Tác giả Phùng Lâm Hải
bông của tôi
---Nước rễ cây sậy
Mùa này là thời điểm trồng bông. Trên cánh đồng, những cây lúa mì đã biến thành một biển xanh rộng lớn. Những cây lúa mì đã lớn tới bắp chân. Người dân làm ruộng như lội trong làn nước trong xanh.
Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi mùa này đến, bố mẹ tôi đều ngâm hạt bông để chuẩn bị trồng bông.Tôi đã theo cha mẹ đi làm đồng, làm bất cứ công việc gì có thể và làm những công việc mà thực tế tôi không thể làm được.Tôi chỉ nghĩ nó vui thôi. Thường mẹ tôi mang cho tôi một cái bát sắt nhỏ đựng hạt bông và bảo tôi đi theo mẹ bỏ hạt vào những hố nhỏ mẹ đào, mỗi hố bỏ 3-4 hạt.Lúc đầu, tôi làm việc rất nghiêm túc và vui vẻ nhưng sau một thời gian, tôi lại lơ đãng. Những cây lúa mì ở gần đó, những bông hoa cải dầu ở xa hơn và những đám mây trắng bồng bềnh trên bầu trời đều trở thành mối lo ngại.Dù thế nào đi chăng nữa, năm nào tôi cũng tham gia vào quá trình gieo trồng bông. Trên cánh đồng bông của chúng tôi, luôn có vài cây bông do chính bàn tay bé nhỏ của tôi trồng.
Quá trình trồng bông luôn tốn nhiều công sức và cần được chăm sóc liên tục từ mùa xuân đến cuối mùa thu.Trên đất nông nghiệp không chỉ trồng bông mà còn làm rất nhiều công việc đồng áng khác nên mẹ tôi có vẻ rất bận rộn.Tôi thường dành buổi sáng và buổi tối trên cánh đồng bông, tỉa cành và lá, làm cỏ và diệt côn trùng, v.v.Tôi chủ yếu ở lại với mẹ, ngắm những cây bông nảy mầm và xới đất, nhìn những cây con lớn lên từng ngày, ngắm chúng ra hoa, kết trái rồi ngắm những quả bông nở hoa.Khi những bông đào đã đâm chồi, mẹ buộc một bó nhỏ quanh eo tôi. Tôi thường theo mẹ và chị gái đi nhặt bông ngoài đồng. Nụ bông trắng như tuyết, những sợi lông mềm mại nở trên vỏ đào. Tôi dùng ngón tay nhéo nó và hái một bông hoa. Tôi thích hái bông nhất.Thỉnh thoảng sau giờ học, tôi ra đồng trồng bông một mình với chiếc túi nhỏ.Gió thổi trong lành, những cành bông lá bồng bềnh duyên dáng, hoàng hôn vàng ấm áp bao trùm cả cánh đồng.Đó thực sự là một bức tranh đẹp. Lúc đó tôi còn rất nhỏ, khi đi vào ruộng bông đã bị chết đuối. Mẹ hoặc chị gái tôi, những người đi làm ở nơi khác về, thường đứng dưới đất và gọi tôi bằng tên con bé. Gió kéo theo tiếng la hét của họ: Sinier---------- Tôi ngẩng đầu lên và trả lời, giọng tôi mỏng và dài: Than ôi---------- Mỗi lần tôi nhớ lại cảnh này, giai điệu của tiếng hét và phản ứng sẽ trôi qua, như thể tôi đã nhìn thấy lại cánh đồng bông rộng lớn.
Bông cần được sấy khô sau khi hái. Đây vẫn là điều tôi thích làm. Hàng ngày tôi ra ruộng phơi lớn, mang chiếu hoặc ga trải giường cũ trải đều bông. Tôi đặc biệt thích cảm giác mềm mại, êm ái của bông mới.Lúc này, lõi ngô cũng đã được bóc vỏ và trải ra sân phơi. Nhìn từ xa, chúng trông có màu vàng và trắng.Mẹ bảo nếu bông phơi kỹ dưới nắng phải cắn hạt, sẽ không nghe thấy tiếng gì cả.Vì vậy, tôi nhặt những cánh hoa và cắn từng hạt một vào bên trong. Khoảng một nửa số hạt đã bị tôi cắn.
Sau khi phơi khô, tôi hái những bông tốt nhất đem bán cho trạm thu mua để lấy một ít tiền. Người dân xếp hàng dài trước trạm thu mua bông ở nông thôn.Những bao bông vải chất đống trong sân rộng của trạm thu mua giống như những ngọn núi nhỏ phủ đầy tuyết.Mọi người xách một túi bông lớn để đổi lấy vài tờ tiền mỏng, trên khuôn mặt tối sầm niềm vui thu hoạch và bắt đầu tính xem nên mua gì.Mẹ tôi thường dỗ dành tôi rằng bán bông sẽ tặng tôi một chiếc váy hoa,… Nhiều khi lời hứa không thể thực hiện được. Luôn có những thứ quan trọng hơn những bộ quần áo hoa mỹ đang chờ được chi tiêu.
Nếu có gia đình nào cưới con dâu, con dâu thì nên để dành những bông vải tốt nhất để làm ga trải giường mới.Nhà gái lấy chồng dù nghèo đến đâu cũng phải may vài chiếc chăn bông mới.Đây có lẽ là tình yêu đơn giản và sâu sắc nhất mà cha mẹ dành cho con gái mình. Được đắp trong chiếc chăn bông dày, con gái có cảm giác như đang nằm trong vòng tay rộng rãi và ấm áp của bố mẹ.Ngày nay, những chiếc chăn bông được làm từ nhiều chất liệu khác nhau rất thời trang và đẹp mắt, tôi vẫn mặc chiếc chăn bông mà mẹ tôi đã may khi lấy chồng.Cho đến ngày nay quê hương chúng tôi vẫn còn lưu giữ truyền thống cổ xưa này. Chúng tôi không còn trồng bông nữa nhưng vẫn chọn những bông tốt nhất và mua một ít về làm chăn cho con gái.Sau mùa thu, những chiếc lá trên cây bông đã khô héo và rụng đi, trên cành còn sót lại một số vỏ rỗng hoặc những quả bông chín muộn.Những quả bông chín muộn chưa kịp nở hoa nên được người ta hái đem phơi nắng cho khô. Sau khi khô, dùng búa nhỏ đập vỡ bông và moi phần bông bên trong ra. Màu sắc của những quả bông này không đẹp, một số có màu vàng. Khi chúng bật ra, những quả bông cũng sẽ bị hư hỏng.Hầu hết chúng được làm thành miếng lót tã cho trẻ em.Khi đó, gia đình nào cũng nghèo, cuộc sống chật vật. Hầu hết mọi người đều tận dụng tối đa mọi thứ và không dám phung phí, lãng phí.
Lúc này, mùa đã bước vào đầu đông, công việc trên đồng ruộng dần dần ít đi.Cây bông cũng bị bật gốc, chất đống trong sân.Sau giờ học, theo lời dặn của mẹ, tôi lấy một cái rìu chặt bỏ những cành bông gòn rồi bó thành từng bó.Những cành cây chặt nhỏ được dùng làm củi.Thân chính của cây bông được để lại vào đầu mùa hè, chất thành đống và phủ dày bột lúa mì. Hàng ngày người ta đổ nước lên chúng, khi ngâm nước, da chúng sẽ bong ra. Vỏ cây bông màu nâu được bóc từng lớp rồi xoắn thành những sợi dây nhỏ dài khoảng 1 mét rưỡi dùng để buộc lúa mì khi thu hoạch.Mẹ sẽ đặt ra nhiệm vụ cho chúng ta là mỗi ngày phải chà bao nhiêu dải.Tôi ghét nhất công việc này. Tôi thiếu kiên nhẫn để làm điều đó. Để bù đắp số lượng, chiều dài thường không đủ. Mẹ tôi có thể không để ý đến sự lười biếng của tôi.Đến lúc thu hoạch lúa mì, bó lúa mì bó bằng dây ngắn cũng nhỏ nên mẹ tôi sai tôi gánh những bó lúa mì, nhưng tôi khó mang những bó lúa lớn hơn.Thì ra mẹ luôn có những dự định, ý đồ riêng của mình.Những cây bông đã bóc vỏ có màu trắng bóng, những hạt đậu trồng ở vườn rau cần phải trèo lên giàn nên cây bông được đan thành khung đậu.
Tại thời điểm này, cuộc sống của bông đã kết thúc và không có gì bị lãng phí.
Gia đình tôi đã nhiều năm không trồng bông. Một hôm con tôi hỏi tôi: Mẹ ơi, bông mọc ở đâu? Trên mặt đất hoặc trên cây.Tôi kể cho cháu nghe câu chuyện về bông vải của tôi một cách chi tiết.Sở dĩ nó trở thành truyện là vì nó ở rất xa tôi.Tôi thường nói rằng những kỷ niệm đẹp hay tình bạn được làm bằng bông nguyên chất. Đó là vì cotton nguyên chất rất đẹp, sạch và ấm áp.