Bạn cùng bàn của tôi là Liu Zhiheng, năm nay 9 tuổi.Anh ấy có khuôn mặt trái xoan và đôi mắt to long lanh. Nhìn thoáng qua có thể biết cậu ấy là một đứa trẻ rất thông minh, haha.
Trong mắt tôi, Liu Zhiheng là một cậu bé tương đối trầm tính.Một lần, hầu hết học sinh trong lớp chúng tôi đều ra sân chơi để chơi trò chơi. Đoán xem bạn cùng lớp của tôi đang làm gì?trò chuyện?Chơi cờ?Không ai trong số họ đúng, anh ấy đang làm bài tập về nhà một cách nghiêm túc!Tôi đứng ngoài quan sát và thầm nghĩ: Anh ấy trầm tính quá, mình phải học hỏi anh ấy.Vì vậy, tôi cũng bắt đầu viết bài tập về nhà.
Liu Zhiheng cũng rất quan tâm. Có lần, tay tôi bị bàn véo và một túi máu màu tím chảy ra. Liu Zhiheng nhanh chóng nói: Để tôi đưa bạn đến bệnh xá.Khi chúng tôi đến bệnh xá, thầy Lý nói: Không sao đâu, chỉ cần khử trùng là sẽ ổn thôi.Trên đường trở lại lớp học, Lưu Chí Hằng hỏi: Còn đau nữa không?Tôi nói: Không còn đau nữa, cảm ơn bạn!Liu Zhiheng nói: Đây là điều tôi nên làm.
Tôi nghĩ Lưu Chí Hằng vẫn là người lịch sự.Có lần anh ấy quên mang theo cục tẩy nên tôi dùng thước kẻ cắt cục tẩy làm đôi và đưa cho anh ấy một nửa. Anh ấy đứng dậy, cúi chào tôi rồi nói với lòng biết ơn đặc biệt: Cảm ơn!
Đây là bạn cùng bàn của tôi-Liu Zhiheng. Anh ấy cũng là một người bạn tốt của tôi. Bạn có muốn trở thành một người bạn tốt với anh ấy?
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!