chúc vui vẻ

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Kế Sách Nhiệt độ: 186358℃

  Vòng quanh thế giới có rất nhiều kiểu lang thang, mỗi kiểu sẽ đi kèm với nỗi buồn nhưng sẽ để lại dấu ấn sâu sắc nhất trong lòng. Nếu bạn vẫn còn thời gian và sức lực, hãy tiếp tục.

  Tôi ngưỡng mộ những người như Lei Diansheng, người đang đi bộ ở Trung Quốc.Để lại dấu chân của bạn trên khắp đất nước.Hãy dùng đôi chân của mình để đo từng tấc đất mẹ.Quá trình này rất khó khăn. Tôi đã đi rất nhiều đôi giày, mất rất nhiều móng chân, bị cướp hàng chục lần và nhiều lần suýt chết.Khi anh viết xong, mọi người lén nhìn anh những ánh mắt ngưỡng mộ, kinh nghiệm sống của chính anh cũng in trên đó bốn chữ đánh máy... Đời không hối hận!

  Suy cho cùng, thật khó để làm được điều gì đó như đi dạo ở Trung Quốc. Không phải ai cũng có cơ hội và số phận.

  Năm 2011, một đồng nghiệp đã thất tình và đau đớn đến mức không thể tự chủ được.Tôi quyết định đạp xe đến Hạ Môn và đạp xe qua lại 800 km từ Phúc Châu đến Hạ Môn.

  Tôi bị xẹp lốp trên đường, bị lạc, bị cháy nắng, bị gia súc tấn công, bị dân làng rượt đuổi, suốt ngày không tìm được chỗ ăn, khát đến mức phải bò xuống sông uống nước......

  Quá trình trải qua nó khá buồn khi bạn suy nghĩ kỹ về nó. Có thể kể lại đó là một điều tuyệt vời nhưng người đọc lại thấy nó khá lãng mạn.

  Khi đó, ông đã viết bài “Những chiếc xe đạp tôi đã đi trong những năm đó”. Danh hiệu này đã khiến người ta ngưỡng mộ và khao khát.

  Dưới ảnh hưởng của ông, có một đồng nghiệp khác sống ở Tây An và đã đạp xe về khi ông từ chức.Từ Phúc Châu đến Tây An, chúng ta đã trải nghiệm nhiều hơn, với tính nhân văn, địa lý, phong tục tập quán khác nhau.

  Anh ấy tương đối may mắn. Bạn gái anh rất ủng hộ hành vi của anh nên đã từ chức từ Quảng Châu và bắt xe buýt đến Phúc Châu.Hai người cùng nhau đạp xe về.

  Nó kéo dài một tháng và những gì tôi nhìn thấy trên đường thật sự rất cảm động.Điều đáng mừng hơn nữa là khi về đến nhà, tôi phát hiện cô gái đó đang mang thai. Liệu một mối quan hệ như vậy có bị phá vỡ?

  Tôi có một người bạn học thanh nhạc và đang du học tại Anh.Được đi du học đã khiến tôi ghen tị và ghen tị rồi.Nhưng anh ấy nói với tôi rằng anh ấy quyết định đi du lịch vòng quanh Vương quốc Anh cùng các bạn cùng lớp chỉ bằng cách đi tàu.

  Ở nơi có mức tiêu thụ cao đó, bạn cần học cách kiếm tiền trong khi tiêu tiền.Vì vậy, anh ấy bắt đầu hát trên đường phố, và chắc hẳn cảm giác rất tuyệt khi được một nhóm người nước ngoài theo dõi.

  Tôi từng trêu anh ấy và nói rằng những người ăn xin ở Dubai có thể kiếm được 300.000 nhân dân tệ một tháng. Nếu không, họ cũng có thể quỳ xuống và cầu xin. Dù sao thì ngoại hình của họ cũng rất có lợi.

  Sau này anh ấy nói với tôi rằng ăn xin thực sự không kiếm được nhiều tiền bằng việc bán hàng và ca hát.Bán hàng và ca hát là làm công việc mình yêu thích mà vẫn có thể kiếm được tiền.Dù có quỳ xuống cầu xin hay không thì anh cũng từ chối trả lời trực tiếp.

  Tôi không cảm thấy xấu hổ khi một sinh viên quốc tế hát hò trên đường phố. Ngược lại, tôi càng ngưỡng mộ anh ấy hơn.Bạn còn nhớ chú tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh và bán thịt lợn không? Bây giờ anh ấy là một doanh nhân tư nhân, và anh ấy giỏi hơn nhiều sinh viên đã tốt nghiệp Đại học Bắc Kinh.

  Hôm qua, một người bạn sang Mỹ trải nghiệm cuộc sống đã nói với tôi rằng ở đó cô đơn và lạnh lẽo quá. Hoá ra nước Mỹ cũng lạnh lùng.Tôi mới đến đó được một tuần và hầu như ngày nào cũng khóc hàng chục lần. Tôi không thể hiểu những gì người khác nói và những người khác cũng không thể hiểu những gì tôi nói.

  Ông chủ cũng đang an ủi anh, cho rằng anh gặp phải khó khăn nào đó. Theo lời anh, khó khăn duy nhất là rào cản ngôn ngữ và nỗi nhớ nhà.

  Cách anh ấy trải nghiệm cuộc sống là làm bồi bàn. Không phải người Trung Quốc chỉ có thể làm những công việc cấp thấp nhất này ở các nước khác. Đó là bởi vì ở Mỹ, một người bồi bàn giỏi rất được người khác kính trọng.Ở một đất nước tôn trọng lao động, bạn làm gì không quan trọng, chỉ cần bạn kiên trì, bạn rất đáng được ngưỡng mộ.

  Những điều tưởng chừng như hào nhoáng đối với người ngoài không phải lúc nào cũng suôn sẻ và suôn sẻ. Họ đều có những thăng trầm và thất bại riêng, thậm chí có thể cao hơn những thứ bình thường.

  Giờ nghĩ lại, những khó khăn mà chúng tôi phải chịu đựng ở Misan thực sự chẳng là gì cả.Tôi đã chạm vào súng thật, tìm hiểu về văn hóa Ả Rập và đến Dubai, Doha và Abu Dhabi.Trải nghiệm đó cũng đủ để có những trải nghiệm khó quên.

  Mỗi lần tôi đi ăn tối, chỉ cần đi cùng những đồng nghiệp đã từng làm việc tại Misan thì chủ đề của cả buổi tối về cơ bản đều là về chúng tôi.Những người đã từng ở đó có thể cảm thấy thoải mái khi bị người khác ghen tị và họ có thể nói về những trải nghiệm tầm thường đó một cách kiêu ngạo.Đây thực chất là một loại vốn.

  Đi hoang dã và làm bất cứ điều gì bạn muốn làm.Thực sự không có trở ngại nào mà bạn không thể vượt qua. Trải nghiệm khiến bạn khóc khi nghĩ về nó cuối cùng sẽ trở thành kỷ niệm và tài sản quý giá nhất của bạn. Những người không có trải nghiệm đó chỉ có thể luôn ghen tị với bạn.

  Hãy đi lang thang bao nhiêu tùy thích, khi năm tháng êm đềm và năm tháng thoáng qua tồi tệ, khi hoa nở và trăng tròn, lời thề vẫn tươi, khi tuổi trẻ còn đó và hoài bão vẫn còn đó!

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.