Cha tôi có thói quen viết lách vào dịp Tết và ông đã làm như vậy trong nhiều năm. Ngày đầu tiên của Tết Nguyên đán là ngày gia đình chúng tôi đoàn tụ. Sau lễ thu tiền, cúng thần và treo cờ đỏ, cha tôi sẽ viết thư vào ngày này. Anh ta sẽ ngồi trước bàn với vẻ mặt trang nghiêm, mài mực và quẹt bút, sau đó tỉ mỉ viết lên tờ bánh tráng đỏ những lời tốt lành như “Viết Tết, chúc may mắn và vạn sự như ý”, đồng thời viết ra những hy vọng, kế hoạch và lý tưởng trong năm như sức khỏe của cả gia đình, con cháu bình an, sự nghiệp suôn sẻ.
Cầu mong mọi việc suôn sẻ trong năm mới.Đây là câu đối được dân gian viết trong Tết Nguyên đán vào sáng sớm mồng một Tết Nguyên đán.Sau năm Ung Chính đầu tiên của nhà Thanh, các hoàng đế cũng sẽ viết mực vào năm mới. Họ sẽ dùng bút đỏ và giấy vàng để viết những dòng chữ như “thời tiết tốt, mùa màng bội thu, đất nước và con người hòa bình, hòa bình trên thế giới”.Những lời chúc tốt lành cho ngày đầu năm mới này hiện được lưu giữ trong Kho lưu trữ lịch sử đầu tiên của Trung Quốc ở Bắc Kinh.Trong số đó, những tác phẩm do Hoàng đế Càn Long viết là đầy đủ và tiêu biểu nhất, mang lại điềm lành tốt lành.
Người cha tài hoa qua đời khi mới 4 tuổi, con cái nhà nghèo đã trở thành chủ gia đình.Năm 1955, cha tôi mới 17 tuổi. Anh may mắn được tạm tuyển vào Trạm Quản lý Ngũ cốc Quốc gia nhờ tài tính toán mười bàn tính. Đó là một chiến thắng của tuổi trẻ.Bố tôi tuy không phải là người có danh vọng lớn nhưng ông cũng đã trải qua bao thăng trầm.Tại điện Wuci của chùa Yongxing, cha tôi làm nghề trông coi vựa lúa và thư ký tài liệu, làm những công việc nặng nhọc và mệt mỏi như quạt ngũ cốc, cân và nấu nướng. Anh ấy là một chuyên gia về mọi thứ. Sau đó anh được giữ lại và trở thành nhân viên chính thức, nắm giữ “chiếc bát cơm sắt”.Như người ta vẫn nói, trên đời có chín trên mười điều không như ý. Trong số đó, vì đồng cảm với nông dân trong những năm đói kém nên cha ông đã âm thầm giúp đỡ người dân. Năm 1961, ông bị phạt vì chống cánh hữu và phải trở về quê làm ruộng.Phải đến năm 1982, 20 năm sau, mọi việc mới được giải quyết ổn thỏa. Cha tôi đã được phục hồi sức khỏe và trở lại làm việc ở trạm ngũ cốc. Ông được lãnh đạo huyện nuôi gà cũ đánh giá cao. Ông được chuyển từ đơn vị kinh doanh sang phòng hành chính và tham gia chính quyền thị trấn với vai trò thư ký văn phòng, ủy viên ban tổ chức.
Bố tôi tuy là cán bộ đã nghỉ hưu, bí thư có vẻ là dân công chức nhưng Công xã nhân dân thiếu nhân lực nên bố tôi cứ quay cuồng như con đầu.Ngoài việc hàng ngày phải xử lý các công vụ tẻ nhạt, upload, phát hành các văn bản cho cấp trên họp và một mình quản lý căng tin xã, anh còn phải hòa giải các tranh chấp dân sự, đăng ký kết hôn và những việc linh tinh khác.Nhìn chung không có ngày nghỉ, kể cả trong Lễ hội mùa xuân cũng không có thời gian nghỉ ngơi, để tránh cho người dân bị từ chối và đi sai đường.
Những vật chất như thực phẩm, nhiên liệu vô cùng khan hiếm, đèn điện cũng hiếm có. Điện áp không ổn định, tình trạng mất điện thường xuyên.Khi không có ánh sáng, bố tôi dùng đèn dầu để khắc dấu giấy sáp lên tấm thép vào ban đêm. Vì thế, bố tôi viết bằng cọ và bút hơi cứng nhắc, có trật tự, hành động của ông cũng chính trực và chính trực, giống như những nguyên tắc sống của cha ông.Thư pháp của cha tôi tuy chưa thể đạt đến trình độ nghệ sĩ, cũng không thể nói là có cả tinh thần và hình thức nhưng thư pháp rất có uy lực và uy lực.
Sau khi nghỉ hưu, bố tôi luôn thích viết vài cuốn sách chép và câu đối vào ngày đầu năm. Các cháu trai và cháu trai của ông già ngồi xung quanh. Các bạn nhỏ không chỉ thích thú xem mà còn bắt chước chính xác từng động tác viết.Cha tôi gửi bút vào mỗi dịp Tết, điều này đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống của tôi và đã mang lại lợi ích cho tôi rất nhiều.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!