Chương 1: Bông hoa cô đơn nở trong bụi đất
Nắng ngoài nhà chói chang. Mùa hè đến rồi, trước bảy giờ, trời bắt đầu đung đưa như lửa.Đồng hồ cứ tích tắc, đập vào trái tim tan vỡ của tôi hết lần này đến lần khác.Khi chúng ta nói nó đã hỏng, chẳng phải nó đã bị xé nát rồi sao?Tại sao người bị tổn thương luôn là tôi? Nếu có thể, xin cho anh một ly nước quên, để anh quên đi quá khứ không nguôi ngoai, để sau mỗi vết thương, em không xé nát vết thương chưa lành, và một mình nuốt ngụm rượu đắng của cô đơn.
Tình yêu chưa bao giờ bao bọc tôi nồng nhiệt đến thế, khiến tôi nghẹt thở, bối rối và choáng váng.Từ khi mới hai mươi tuổi, tôi đã bị một đôi bàn tay vô hình đẩy về phía trước. Yêu, kết hôn và sinh con đều diễn ra theo đúng kế hoạch.Tôi muốn đi sang bên kia biết bao để ngắm hoa nở và rụng, để nghe cây hót, chim hót!Nhưng nó không còn hoạt động nữa. Sóng tràn qua như sóng, đẩy tôi vào bờ hết lần này đến lần khác, đẩy lùi những ngày ngày càng tê dại, đẩy lùi đôi mắt trốn chạy của tôi.
Từ khi nào tôi đã học được cách hèn nhát trốn chạy và yếu đuối nghĩ rằng thời gian có thể giải quyết được mọi chuyện?Không phải mọi người đều nói với tôi rằng thời gian có thể làm loãng đi mọi thứ sao? Sao lòng tôi cứ rối bời, co giật, càng lúc càng đau, thót tim, từng đêm khuya lạnh như nước, và mỗi sáng trằn trọc.
Ngồi bên cửa sổ, những bông hoa súng trong ao cách đó không xa đang lặng lẽ nở hoa, tô điểm cho thế giới một màu hồng dịu dàng.Tiếng chim hót líu lo bên tai tôi, sẻ chia niềm vui nỗi buồn.Bầu trời rất xanh và rất xa. Lá cây xanh trong và trong suốt dưới ánh nắng. Những đám mây thỉnh thoảng bị gió vô biên xé thành từng đám.Tôi nhớ có một bài thơ từng nói rằng khoảng cách xa nhất trên thế giới không phải là khoảng cách giữa trời và đất, mà là khoảng cách giữa bạn và tôi.Qua ô cửa kính sáng ngời, tôi nhìn dòng xe cộ tấp nập trên phố, mắt mờ đi như làn khói mờ, nụ cười ngưng tụ thành băng trong buổi sáng đầy nắng này.
Sự lạnh lẽo từng chút một len vào tim, tưởng tượng mình như một cây cỏ dại, không rễ mà rưng rưng nước mắt.Mùa hè vừa mới bắt đầu, sao bạn lại có cảm giác như mùa đông đang đến gần?Cuộc đời tôi bước vào mùa đông sớm, như chưa từng cảm nhận được vẻ đẹp của mùa xuân, sự phóng khoáng của mùa hè và vẻ sang trọng của mùa thu.
Anh mơ hồ nhớ đến đêm mưa ấy, ngồi sau xe đạp, nhìn tấm lưng rộng rãi của em, hết lần này đến lần khác tự hỏi mình có thể dựa vào em không?Tôi có thể dựa vào được không?Dựa vào hắn đi qua mưa gió cuốn trôi, tránh khỏi sợ hãi sấm sét?Đã bao lâu rồi, không có sự lãng mạn trước hoa dưới trăng, không có những ngón tay đan chặt vào nhau, vòng năm tháng đã lăn qua sự hốc hác của phàm trần, nỗi cô đơn trên khuôn mặt đã rơi xuống ngõ hẻm, rơi vào bóng tối dày đặc, quay đi quay lại.
Bài hát “Lời thì thầm mùa thu” của Richard đột nhiên lọt vào tai tôi từ nhạc chuông điện thoại di động. Lòng tôi rung động trước nỗi buồn thoáng qua này, va chạm thật đau đớn, giống như một chiếc lá trong cơn xuất thần gãy cánh, thở dài rơi vào tương lai vô định.
Chương 2: Mất tích là bông hoa cô đơn
Thiếu một bông hoa cô đơn, một giọt nước mắt trong veo, một nỗi đau nhỏ giọt; còn thiếu là tiếng gọi từ tận đáy lòng, một chuyến du hành thời gian và không gian, và một cảm giác đẹp đẽ.Hãy để nỗi khao khát như một bông hoa, lặng lẽ nở, lặng lẽ héo, để lại hương thơm đọng lại, khó quên; hãy để nỗi khao khát như tuyết, rơi chậm rãi, mài xuống đất thành nước mắt, đau lòng; hãy để nỗi khao khát như biển dâng lên và cuốn đi, vô tận, biến thành nỗi buồn.Mất tích, du hành xuyên thời gian và không gian, xa mà gần; du hành qua năm tháng, tình cảm nhưng tàn nhẫn; du hành qua những giấc mơ, mơ hồ nhưng rõ ràng.Thiếu là một tình yêu sâu lắng thầm lặng, một tiếng nói chân thành thầm lặng, là nỗi đau sâu sắc nhất, đau đớn nhất và bất lực nhất.Tôi đã phung phí số mệnh, nhìn thấu cảnh vật, nhợt nhạt chờ đợi nhưng lòng vẫn lang thang trong ảo ảnh.Sự kiên trì khiến trái tim chịu đựng nỗi cô đơn, sự cố chấp khiến người ta ở một mình vô ích, theo đuổi ước mơ khiến năm tháng khốn khổ.
Ai bị tình yêu giam cầm, ai hy sinh vì tình yêu, ai sâu sắc hơn ai, ai đau khổ hơn ai?Chỉ cần xứng đáng, cô đơn không có gì sai, con đường không có gì sai, tình yêu cũng không có gì sai!Xiềng xích của thời gian còn mong manh hơn nỗi khao khát, xin hãy đợi em ở thế giới sâu thẳm nhất của phàm nhân!Thiếu một bông tuyết cô đơn, trong trẻo như băng, dịu dàng trong suốt, đẹp tự nhiên.Nó rung chuyển và rung chuyển hết cái này đến cái khác, bao bọc thế giới không tì vết bằng sự bền bỉ.Nó âm thầm sử dụng tình yêu đích thực của mình để tạo ra một cuộc gặp gỡ độc đáo và sâu sắc. Nó theo đuổi không ngừng nghỉ và diễn giải một số phận tươi sáng và tráng lệ bằng những giấc mơ.Tôi luôn muốn ôm nó trong lòng bàn tay nhưng cuối cùng nó sẽ hóa thành giọt nước, bất lực; Tôi luôn muốn trôi vào lòng mình nhưng lại luôn lang thang một mình và bất lực; Tôi luôn muốn nhớ lại những chuyến đi đã qua nhưng trong lòng lại có một nỗi buồn sâu thẳm!Trộn nỗi khao khát và nỗi cô đơn vào âm nhạc và biến nó thành một bông hoa tuyệt vời.Âm nhạc là một tâm trạng, một nhận thức và một sự tuôn trào cảm xúc.Làm quen với việc tìm kiếm cái đẹp, khám phá cái đẹp, cảm nhận cái đẹp trong nhạc câm; quen mộng mơ trong tiếng nhạc du dương, để tâm hồn trôi về phương xa, làm cho nét đẹp quá khứ không thể nào quên; quen nghe hoa nở và cảm nhận thiên nhiên trong tiếng nhạc du dương, nghe thời gian để cảm nhận sự vội vã, nghe lời nói của trái tim để cảm nhận nỗi niềm.Tận hưởng cuộc sống trong âm nhạc và kết tủa những kỷ niệm.
Đứng ở ngã tư lốm đốm, nhìn về phía xa, mọi thứ đều hoang tàn và hoang tàn.Gió mạnh thổi bay thịnh vượng, để lại chốn cô đơn; bóng cô đơn dệt thành sương giá, làm lạnh buốt trái tim; nỗi buồn bao trùm niềm đam mê, nó buồn và đẹp như tuyết.Tôi luôn muốn vượt qua sự do dự của quá khứ bằng nỗi khao khát của mình, tôi luôn muốn khuấy động mặt hồ tĩnh lặng của trái tim bằng nỗi khao khát của mình, tôi luôn muốn một mình nhảy múa trong bộ quần áo sặc sỡ của năm tháng.Nhịp tim sáng tác một bản nhạc cho sự im lặng, nhưng điều đọng lại trong sâu thẳm trái tim vẫn là những thăng trầm của cuộc đời.
----Bài viết lấy từ Internet, đọc thêm văn xuôi/tiểu luận/thơ/cụm từ, đồng thời xuất bản các bài báo và tác phẩm trên trang văn bản!