Một ngày nọ, tôi tình cờ nhận được một tấm bản đồ bí ẩn có khắc chữ “hạnh phúc” trên đó.Tôi tò mò mở nó ra, đi theo con đường quanh co và hiểm trở, rồi cẩn thận bắt đầu cuộc hành trình đi tìm kho báu hạnh phúc.
Điểm dừng đầu tiên: nhà
Tiếng chuông leng keng! Tiếng chuông leng keng! Chụp.Tôi bò ra khỏi giường một cách khó khăn mặc dù cơn buồn ngủ nặng nề.Mở rèm ra, ánh nắng chói chang nhanh chóng chiếu sáng toàn bộ căn phòng qua những ô cửa sổ sạch sẽ.Khi bước ra khỏi phòng, tôi thấy bà nội đang bận rộn nấu bữa sáng ngon lành trong bếp, còn ông nội đang dọn bàn ăn ở phòng khách.Một lúc sau, trước mùi thơm nồng nặc, bà nội mỉm cười mang sữa và trứng thơm ngon bổ dưỡng ra.Tôi vội vàng kéo ghế ra, ngồi xuống, bưng bát lên ăn một cách đói khát, sợ bữa sáng của mình sẽ bị lấy mất.Ông nội nhìn thấy bộ dạng ăn uống buồn cười của tôi liền cười nói: Con trông giống người tị nạn châu Phi quá.Tôi gần như nghẹn cười.Ba người trò chuyện và thưởng thức đồ ăn của mình.Mọi thứ thật hài hòa và ấm áp.
Điểm dừng thứ hai: xe buýt
Tôi phải đi xe buýt mỗi ngày để đi học.Trong giờ cao điểm, các toa tàu luôn chật cứng, không khí trở nên loãng hơn khi mọi người chen lấn nhau.Một bà lão xách giỏ rau bước lên xe buýt, một cảnh tượng tuyệt đẹp diễn ra: một chàng trai nhìn thấy bà lão già yếu, đứng dậy bước nhanh đến chỗ bà lão, tay phải vòng qua eo bà lão, tay trái đỡ tay bà, dìu bà về chỗ ngồi của mình.Những người trong xe lập tức vang lên, mọi người đều đưa ra những ánh mắt tán thành.Khi xuống xe, tôi cảm thấy đặc biệt thoải mái, tiếng hót của chim dường như cảm động và ngọt ngào.
Điểm dừng thứ ba: trường học
Khi chúng tôi đến trường, các bạn trong lớp chào nhau và nói xin chào.Nhìn kìa, Bé A đang cau mày tìm cục tẩy trên ghế. Bé B nhìn thấy liền lấy tay vỗ nhẹ vai Tiểu A, ân cần nói: Mình cho cậu mượn.Sau đó, anh ta đưa cục tẩy của mình ra.Đôi mắt Tiểu A chợt trở nên sống động, nó nghiêng đầu, nhếch khóe miệng cảm kích nói: Cảm ơn.Bé C đang chơi ngoài hành lang nhìn thấy cô giáo dạy tiếng Trung trên tay đầy bài tập thì sải bước tới gánh vác.Cô giáo nhìn bóng lưng lảo đảo của Tiểu C rồi mỉm cười ra vẻ hiểu biết.Tôi nhìn thấy giáo viên mỉm cười và thậm chí tôi còn không nhận ra mình đang cười.
…
Đi xong bản đồ, tôi gục đầu vì cuối cùng cũng không tìm thấy kho báu.Nhưng nghĩ lại, tôi không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm. Hóa ra tôi đã đạt được niềm hạnh phúc quý giá trong quá trình tìm kiếm kho báu! Nhà, xe buýt, trường học... những nơi tưởng chừng như bình dị này lại chứa đầy yếu tố hạnh phúc.
Thực ra cuộc sống là vậy, khoảnh khắc nào cũng đầy cảm xúc và thú vị.Những yếu tố hạnh phúc này đều xuất phát từ những cảm xúc chân thành nhất trong thế giới nội tâm của con người.Họ đã hòa nhập vào mọi ngóc ngách của xã hội và mọi ngóc ngách của cuộc sống.
Vậy là hành trình săn tìm kho báu của tôi đã kết thúc. Nếu bạn đang háo hức muốn có được tấm bản đồ hạnh phúc trên tay tôi thì đừng lo, tôi sẽ mách bạn một bí mật - đó là có được một đôi mắt biết khám phá vẻ đẹp và một trái tim trong sáng.