Tôi luôn cảm thấy những ngày vô tư, vui vẻ của tuổi thơ thật ngắn ngủi!Đối với tôi, nó giống như một biểu mô cô đơn, độc lập với thế giới, xa cách và tự cho mình là không muốn giữ mãi vẻ đẹp tươi đẹp của mình.Khi tôi lần đầu tiên phát hiện ra vẻ đẹp rực rỡ của nó và chuẩn bị thưởng thức nó một cách cẩn thận, nó đã lặng lẽ héo đi, chỉ còn lại hương thơm như trước.Thật buồn khi những ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ vẫn còn tươi nguyên nhưng chúng ta không bao giờ có thể lấy lại được sự hồn nhiên, giản dị của quá khứ.Bởi con người luôn phải trưởng thành, luôn phải đối mặt với xã hội và hiện thực, luôn phải chịu đựng sự cạnh tranh, áp lực trên vai, trải qua những gian khổ, nguy hiểm nên cảm thấy đau khổ, lo lắng.Tôi tin rằng có rất nhiều bạn bè cũng có cùng suy nghĩ như tôi. Chúng ta càng bất lực và thất vọng hơn trong thế giới giống như Công viên kỷ Jura, nơi những kẻ mạnh nhất có thể sống sót.Tuổi thơ vô tư thật quý giá. Có quá nhiều người phải nhớ nhung và hồi tưởng về nó. Nếu không thì làm sao ông già nghịch ngợm mãn nguyện trong tiểu thuyết của Kim Dung lại có thể được thế giới yêu thích đến vậy?Nhưng tiểu thuyết luôn chỉ là tiểu thuyết. Trên đời có ai có thể vô tư như tuổi thơ mãi được?Ai có thể hạnh phúc lâu dài như một đứa trẻ nghịch ngợm?Thật sự không dễ để duy trì được trái tim ngây thơ và giản dị như trẻ con đó.
Tôi thường cảm thấy áp lực, dù là hữu hình hay vô hình. Điều này cũng có thể là do tôi thiếu năng lực.Mặc dù người ta nói rằng chỉ có áp lực thì bạn mới có động lực, và chỉ có động lực thì bạn mới có đủ kiên trì để vượt qua khó khăn, giải quyết vấn đề. Đối với một số người, áp lực là liều thuốc đắng nhưng với tôi, nó thường bị áp bức đến mức kiệt sức và cáu kỉnh.Mỗi khi điều này xảy ra, tôi luôn nhớ về những ngày tháng vui vẻ trong quá khứ và tuổi thơ vàng son vô tư của mình.Than ôi, tuổi thơ thật ngắn ngủi và tươi đẹp.
Nghĩ đến ngày nắng ấy, chim hót, hoa thơm, cùng tâm trạng vui tươi ca hát, cười nói, tôi chợt thấy lâng lâng. Từ lúc nào Ngày Thiếu nhi đã trở thành một di tích lịch sử đối với tôi?Không còn sự tự do vô tư, không còn năng lượng ồn ào và vui tươi. Thay vào đó là hàng loạt áp lực, vất vả cũng như công việc, học tập mà tôi không dám hoặc quên trong từng khoảnh khắc.Tại sao bây giờ tôi lại kiệt sức thế này?Có phải là do tôi có quá nhiều ham muốn?Bởi vì bạn có những ham muốn, bạn sẽ chiến đấu vì chúng. Vì phải đấu tranh nên bạn sẽ cảm thấy áp lực. Vì áp lực nên bạn sẽ cảm thấy bối rối.Vì những rắc rối, cuộc sống quá mệt mỏi. Sở dĩ hồi nhỏ tôi vui vẻ, vô tư như vậy là vì tôi không còn ham muốn gì để đạt được nên dễ dàng hài lòng và hạnh phúc. Tuổi thơ vô tư của tôi đã diễn ra như thế đấy.có phải vậy không?Tôi choáng váng bởi chính suy nghĩ của mình.
Từ xa xưa người ta đã nói rằng không có ham muốn sẽ có sức mạnh, không có mục tiêu sẽ tự hoàn thiện mình. Có lẽ có một số sự thật trong đó.Nghĩ về niềm hạnh phúc, niềm vui tuổi thơ, chúng ta hết lòng mong chờ, vì ngày đó chúng ta sẽ luôn nhận được sự chúc phúc của cha mẹ, sự động viên của thầy cô, được xã hội và sự quan tâm của nhà trường, nhận được những giải thưởng, những món quà mà chúng ta thường mong mỏi, nên ngày đó chúng ta là những người hạnh phúc nhất trần đời.Khi còn bé, chúng ta vui vẻ vì hài lòng, vô tư vì không có áp lực.Nhưng còn con người ngày nay thì sao?Cho dù có được nhiều hơn, tôi tin rằng sẽ không có ai cảm thấy hài lòng cho lắm, hài lòng đến mức không còn muốn tranh giành tiền trong trại, không còn muốn tranh giành ưu thế như gã gãi đầu, không còn muốn tranh quyền như đầu nhọn, sống một cuộc sống bình thường trong thanh thản và mãn nguyện.Vì dục vọng không bao giờ có thể lấp đầy được trái tim con người nên chúng ta sẽ vẫn bận rộn và bận rộn với nó.Than ôi, khi lớn lên, chúng ta không còn hài lòng như khi còn nhỏ. Có lẽ vì thế mà chúng ta sẽ không bao giờ quay lại tuổi thơ, bởi chúng ta không thể trở lại với trái tim ngây thơ, giản dị của tuổi thơ.
Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều có sự ngây thơ như trẻ thơ!