bàn tay của mẹ

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Kế Sách Nhiệt độ: 129291℃

  Tôi giúp mẹ tôi leo cầu thang. Đôi bàn tay xương xẩu của mẹ chợt đánh thức những dây thần kinh đã ngủ yên bao năm của tôi. Tôi không nhận ra rằng mẹ tôi đã già lắm rồi.Cùng mẹ chậm rãi đi lên, thời gian đã qua và những chuyện đã qua như những đợt sóng đập vào tim tôi. Mẹ tôi khi còn trẻ thường xuyên xuất hiện trước mắt tôi.

  Tuổi thơ của tôi là vào cuối những năm 1960 và đầu những năm 1970, vùng nông thôn hẻo lánh và nghèo khó phía tây bắc Sơn Đông chính là quê hương của tôi.Đó là thời kỳ đói kém, quanh năm không có đủ thức ăn. Hầu hết các gia đình phải dựa vào ngũ cốc cứu trợ để ăn rau, trấu.Lúc đó có thể no bụng mà không thấy đói là điều tốt. Giải quyết vấn đề thiếu lương thực là điều quan trọng nhất.Mẹ đưa tôi và anh trai về sống ở nông thôn, những mệt nhọc, đau khổ mà chúng tôi phải chịu đựng giống như những vì sao trên bầu trời đêm tối tăm, nhiều không đếm xuể.Đất đai cằn cỗi, năng suất thấp. Để thu hoạch được nhiều lương thực hơn và kiếm sống, làm việc chăm chỉ đã trở thành lối thoát duy nhất.Vì vậy, dù xuân, hạ, thu hay đông, gió, sương, mưa hay tuyết, mẹ tôi vẫn luôn được bao phủ bởi sao trăng, đi sớm về muộn.Cánh đồng đầy cảnh các bà mẹ đổ mồ hôi và làm việc, còn các con phố, ngõ ngách đầy rẫy những bà mẹ vội vã đi lại.Mệt mỏi nhất là tranh giành lúa mì vào mùa thu. Bố tôi đi làm ở ngoài, anh tôi yếu đuối, tôi còn trẻ. Ở nhà không có người giúp việc. Mọi gánh nặng đổ lên đôi vai hơi gầy của mẹ.Tôi thường xuyên kiệt sức đến mức cần phải hồi phục một thời gian trước khi có thể nấu nướng và ăn uống mỗi khi về nhà.Đôi khi có thể nghe thấy tiếng rửa nồi, bát đĩa từ nhà hàng xóm, rồi từng đám khói bốc lên từ ống khói nhà tôi.Khi đó, bạn sẽ kiếm được một vài điểm công việc mỗi ngày và tiền lương sẽ không được trả cho đến cuối năm.Lo lắng về tiền bạc giống như ngọn núi không thể vượt qua nằm trước mặt mẹ.Nhiều khi mẹ lo lắng đến mức khóc không ra nước mắt hoặc không nói nên lời.Nhưng niềm tin vững chắc trong lòng mẹ tôi rằng con đường không có điểm cuối và phải sống tốt đã ủng hộ và động viên mẹ vượt qua những năm tháng khó khăn đó.Bản chất của người mẹ là mạnh mẽ và không thừa nhận thất bại.Để mưu sinh, mẹ như một chiếc đồng hồ có đủ năng lượng, bận rộn suốt ngày từ sáng đến tối.Bàn tay mẹ đã bao mùa mưa, chính đôi bàn tay này đã nâng đỡ bầu trời của gia đình, khiến cuộc sống tràn đầy hy vọng.

  Giữ nhà cửa ngăn nắp, ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ là tôn chỉ sống của mẹ tôi.Để có đủ quần áo cho cả nhà, mẹ tôi trồng bông, kéo sợi, dệt vải và cắt may quần áo.Nhiều thập kỷ đã trôi qua, quá khứ đã phai nhạt nhưng hình ảnh mẹ quay tơ vẫn còn sống động trong tâm trí tôi.Một đêm mùa đông lạnh giá, tuyết rơi nhẹ, gió bắc thổi làm giấy dán cửa sổ kêu rít. Trong nhà lạnh lẽo không có được bếp than mà chỉ có một chiếc kang đất.Ăn tối xong, tôi lên giường sớm, trong khi mẹ ngồi trên giường vo ve, vo ve, quay sợi bông. Lúc đầu tôi không thể ngủ được.Có lúc tôi nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào sợi chỉ đang quay của mẹ, có lúc tôi lại ngước lên và chiêm ngưỡng hình chiếu sợi chỉ đang quay của mẹ trên tường.Tôi thấy tay phải của mẹ thường xuyên lắc guồng quay, tay trái cầm bông gòn và kéo căng nhịp nhàng.Hình chiếu chuyển động như đang nhảy múa hoặc đang hát.Bánh xe quay tiếp tục quay, sợi bông được kéo thành sợi dài và mỏng từng chút một, sau đó từ từ xoắn thành sợi.Hình ảnh gọn gàng, xinh đẹp của mẹ đã in sâu vào tâm trí tuổi thơ của tôi.Tiếng quay sợi chỉ như một bài hát ru, đưa tôi vào giấc ngủ.Dù công việc đồng áng rất mệt mỏi, dù trong nhà có bao nhiêu việc nhưng bản tính mạnh mẽ, tốt bụng của mẹ tôi đã trở thành động lực vô tận trong cuộc sống.Tôi không chỉ tự tay chu cấp thức ăn, quần áo cho cả gia đình mà còn xăm hình đầu hổ lên đôi giày tôi đi khi còn nhỏ và thêu hoa trên quần áo.Khi mẹ tôi còn trẻ, sự cần cù và đôi bàn tay khéo léo của mẹ đã khiến cuộc sống đơn điệu, nghèo khó của mẹ trở nên tốt đẹp hơn.Năm nay mẹ tôi đã ngoài tám mươi tuổi. Tuy tay có chút run và không còn khéo léo như trước nhưng cô vẫn không thể ngừng di chuyển đây đó, sắp xếp đồ đạc trong nhà ngăn nắp và giữ nhà cửa sạch sẽ.

  Lòng mẹ nhân hậu, bàn tay mẹ mềm mại.Bàn tay mẹ nâng niu tình yêu vị tha, trao gửi những tình cảm giản đơn.Không có dấu vết bị đánh trong trí nhớ của tôi. Mẹ tôi dạy tôi lớn lên với sự ảnh hưởng và lòng bao dung.Một lần, trời đã tối và khói bốc lên từ ống khói của những người khác. Mẹ tôi đi làm đồng chưa về nên cố nấu nướng, đốt và đốt. Một lúc sau, hơi nóng ngừng tỏa ra.Trong khi tôi đang phân vân thì mùi vỉ nướng bốc ra từ dưới nắp nồi. Thì ra là tôi quên đổ nước vào nồi.Khi mở nắp nồi ra thì thấy đáy nồi đã cháy đỏ.Đúng lúc tôi đang vội chưa biết phải làm gì thì mẹ bước vào bếp. Cô ngay lập tức lo lắng khi nhìn thấy những gì xảy ra. Hỏi xong toàn bộ câu chuyện, cô từ từ hạ tay đang giơ lên ​​xuống.Không sao đâu, lần sau hãy cẩn thận nhé!Trong giọng điệu của anh có cả sự phàn nàn lẫn sự khích lệ.Một lần khác, tôi vô tình làm vỡ bát đường khi nhặt chiếc kẹo dính trên thành bát đường.Tôi tự nhủ, bát đường ở nhà là đồ dùng tốt hơn, mẹ tôi chắc chắn rất đau lòng khi biết lần này chắc chắn sẽ bị đánh.Sau khi mẹ tôi về đến nhà, mẹ đã chủ động thú nhận việc mình đã làm vỡ bát đường. Mẹ tôi nghe xong cũng không thèm giơ tay mà chỉ trừng mắt nhìn tôi.Không biết lúc đó mẹ nghĩ gì nhưng bây giờ nghĩ lại mẹ tôi là người cởi mở biết bao.Mẹ tôi đã làm việc chăm chỉ để nuôi sống anh cả và tôi, thậm chí còn tự tay nuôi hai đứa cháu lớn của chúng tôi.Dù bây giờ đã rất già nhưng ông vẫn thường xuyên vuốt đầu, nắm tay và chào chắt.

  Khi tôi còn nhỏ, bàn tay của mẹ tôi rất chắc chắn và ấm áp. Bây giờ bàn tay của mẹ tôi đã kém linh hoạt và xương xẩu hơn.Khi mới tập đi, cậu bé đã dang tay ra háo hức chờ mẹ bế đi. Sau khi rời tay mẹ, anh hiếm khi chủ động nắm tay mẹ.Nhiều khi là bạn bè bắt tay, cặp đôi nắm tay nhau, tất cả chỉ vì một chặng đường phía trước suôn sẻ.Nhiều người có những lý do nghe có vẻ không được nắm tay mẹ (bố). Điều tôi muốn nhắc nhở bạn là đừng quên lúc còn trẻ chứ đừng nói đến việc về già.

  Đường đời dài cần nắm tay nhau.Khi cha mẹ già yếu và cần sự nâng đỡ như con cái, bạn, khi còn là một đứa trẻ, đưa tay ra hay rút tay lại?

  ---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.